Một trò chơi trốn tìm đầy ắp tiếng cười giữa bà và bé, nơi những khoảnh khắc "biến mất" và "xuất hiện" mang lại niềm vui bất tận.
Bà lấy chiếc khăn voan mỏng che kín gương mặt. Bà khẽ hỏi: "Bà đâu rồi nhỉ? Bé có thấy bà không?". Bé nín thở, chăm chú nhìn chiếc khăn đang nhấp nhô trước mắt. Một... hai... ba... Ú ÒA! Bà đây rồi! Bé cười khanh khách và sà vào lòng bà thật ấm áp.
Lần này, bà lại trốn sau chiếc gối thật to trên giường. Bé chỉ thấy loáng thoáng mái tóc bạc của bà ló ra thôi. Bé tò mò tiến lại gần, khẽ chạm tay vào gối. Ú ÒA! Bà ló đầu ra trêu bé kìa. Vui quá đi thôi, bé vỗ tay thật to để khen bà nhé!
Đến lượt bé trốn rồi nhé! Bé dùng đôi bàn tay nhỏ xíu che đôi mắt lại. Bà giả vờ đi tìm: "Bé của bà đâu mất rồi? Bà tìm mãi không thấy này!". Bé khẽ mở tay ra: Ú ÒA! Bà ôm chầm lấy bé và nựng má thật âu yếm. Hai bà cháu mình cùng chơi thật là vui!