Đến giờ ăn rồi, bé hào hứng tự cầm thìa xúc cơm. Dù cơm có rơi một chút, bé vẫn kiên nhẫn thử lại cho đến khi tự mình ăn thật ngon lành.
Đến giờ ăn rồi! Bé ngồi ngay ngắn vào ghế, chờ mẹ bưng bát cơm thơm nức ra. Trong bát có trứng vàng ươm và rau xanh mướt. Bé nắm chặt chiếc thìa nhỏ trong tay, tự tin nói với mẹ: "Mẹ ơi, để con tự xúc nhé!"
Bé xúc một thìa thật đầy rồi đưa lên miệng. Ô kìa, cơm rơi hết ra bàn và dính cả vào áo bé mất rồi! Bé nhìn mẹ có chút bối rối, mẹ liền mỉm cười khích lệ: "Không sao đâu con, mình xúc lại thìa khác ít hơn một chút nhé!"
Bé cẩn thận xúc từng chút một rồi từ từ đưa vào miệng. "Măm măm", cơm ngon quá đi thôi! Bé cười toe toét dù cơm còn dính đầy trên má. Mẹ vui sướng ôm bé vào lòng: "Bé tự xúc giỏi quá, mẹ tự hào về con lắm!"