Sunny bay đến phố cổ Hội An và khám phá ra rằng những chiếc đèn lồng rực rỡ thực chất là những chiếc bẫy kỳ diệu dùng để nhốt nắng, giúp phố phường lung linh khi màn đêm buông xuống.
"Xin chào buổi sáng! Hôm nay Sunny sẽ khám phá phố cổ Hội An!" Sunny khẽ đáp xuống bức tường vàng rực bên bờ sông Hoài. Phố nhỏ thơm nức mùi bánh mì nóng. Tiếng chổi quét sân vang lên lẹt xẹt, lẹt xẹt. Sunny rũ nhẹ đôi cánh cho tỉnh táo, sẵn sàng chuyến thám hiểm!
Bay sâu vào một con ngõ nhỏ, Sunny tò mò ghé thăm xưởng làm đèn lồng. Một ông cụ đang thoăn thoắt vót từng nan tre mỏng. Ông khéo léo uốn tre thành những chiếc khung tròn tròn, dài dài. Sunny nghiêng đầu nhìn những chiếc khung trống rỗng, tự hỏi: "Khung tre này để làm gì nhỉ?"
Ông cụ chọn một tấm lụa đỏ thắm, cẩn thận bọc kín quanh khung tre. Ông mỉm cười bảo: "Đây là những chiếc bẫy để giữ nắng, cháu ạ!" Nắng ban ngày sẽ ngoan ngoãn nằm yên trong lớp lụa mềm. Chờ đến khi ông Mặt Trời đi ngủ, nắng mới bắt đầu tỏa sáng lung linh.
Trời sập tối, cả phố cổ bỗng bừng sáng! Những chiếc đèn lồng treo dọc hiên nhà bắt đầu nhả ra ánh nắng đã gom được từ ban ngày. Sunny thích thú bay lượn qua dãy đèn đủ màu sắc đang đung đưa trong gió.
Sunny cùng ông mang đèn hoa đăng ra bờ sông Hoài. Từng ngọn đèn nhỏ mang theo những lời chúc tốt lành, trôi lững lờ trên mặt nước. Dòng sông lấp lánh như một dải lụa ánh sáng, nối đuôi nhau trôi mãi về phía biển xa.
Nhìn từ trên cao, cả phố cổ Hội An giống hệt một chiếc đèn lồng khổng lồ rực rỡ giữa đêm. Sunny vỗ cánh bay về tổ, mang theo hơi ấm của mẩu lụa đỏ trong chiếc túi nhỏ. Một ngày thám hiểm khép lại thật êm đềm.