Bé Na nhút nhát đã vượt qua sự ngại ngùng nhờ dải băng tàng hình kỳ diệu của bà. Mỗi lời chào lễ phép là một lần dải băng phát sáng rực rỡ.
Sáng sớm, nắng hồng len qua cửa sổ. Bé Na chuẩn bị đi học nhưng lại cứ nép sát sau lưng bà. Na khẽ nói: - Bà ơi, hôm nay có nhiều bạn mới, con hơi ngại ạ. Bà mỉm cười, vỗ nhẹ vai Na: - Đừng lo, bà tặng cháu một dải băng tàng hình nhé! Nó sẽ phát sáng rực rỡ mỗi khi cháu nở nụ cười và cất lời chào lễ phép đấy.
Bước ra ngõ, Na gặp bác hàng xóm đang tưới cây. Na nhớ đến dải băng của bà, liền hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí. Na đứng thẳng người, khoanh tay và khẽ nói: - Con chào bác ạ! Bác hàng xóm ngẩng lên, cười thật tươi và khen Na ngoan quá. Na cảm thấy dải băng trên vai mình vừa tỏa ra ánh sáng hồng ấm áp.
Đến cổng trường, Na gặp cô giáo và các bạn. Dải băng của Na bây giờ đã sáng lấp lánh hơn trước. Na mạnh dạn mỉm cười và chào hỏi mọi người: - Con chào cô ạ! Tớ chào các bạn nhé! Cô giáo gật đầu khen ngợi, các bạn cũng ríu rít chào lại Na. Na nhận ra rằng chỉ cần mình chào trước, ai cũng sẽ trở nên thật thân thiện.
Vào đến lớp, Na thấy một bạn nhỏ đang ngồi buồn bã một mình. Na rón rén lại gần rồi khẽ nói: - Chào bạn, tớ là Na. Bạn tên là gì thế? Bạn nhỏ ngẩng lên, lí nhí đáp: - Tớ là Bi. Tớ thấy hơi buồn vì chưa quen ai cả. - Chào Bi, đừng buồn nhé, chúng mình cùng chơi thôi! - Na mỉm cười. Dải băng của Na bỗng lóe lên ánh sáng vàng rực rỡ như mặt trời.
Giờ tan trường đã đến, bà đứng đợi Na ở cổng. Bà ngạc nhiên thấy Na đang tự tin dẫn đầu đoàn thám hiểm nhí, vừa đi vừa chào tạm biệt cô giáo và các bạn thật dõng dạc. Dải băng tàng hình giờ đây đã biến thành một vòng hào quang rực rỡ bao quanh Na. Bà mỉm cười tự hào: - Cháu gái của bà đã thực sự tỏa sáng rồi!
Na chạy ùa vào lòng bà, ôm bà thật tình cảm rồi khẽ nói: - Bà ơi, con cảm ơn bà vì dải băng phép thuật ạ! Con thích được chào hỏi mọi người lắm. Bà bế Na lên, hai bà cháu cùng bước về nhà trong ánh hoàng hôn ấm áp. Na hiểu rằng, chỉ cần mình mở lòng, thế giới sẽ luôn chào đón mình bằng những nụ cười.