Teddy phát hiện ra mình có thể "phun lửa" như một chú rồng thực thụ vào buổi sáng mùa đông lạnh giá.
Sáng mùa đông lạnh buốt, những cơn gió thổi vù vù làm lá cây run rẩy. Teddy vừa mới mở miệng định gọi Bắp thì bỗng thấy một làn khói trắng xóa bay ra. Gấu nhỏ tròn xoe mắt, rồi reo lên thích thú: "Bắp ơi nhìn này! Tớ vừa phun ra một chú rồng trắng đấy!"
Bắp chạy lại gần, nhìn làn khói tan dần trong không trung rồi hào hứng: "Đúng rồi! Chúng mình cùng thi xem con rồng của ai to hơn nhé!" Thế là hai bạn nhỏ hít một hơi thật sâu rồi "Phù... phù..." một cái thật mạnh. Những làn khói trắng muốt bay ra, lơ lửng rồi tan chậm rãi như đang đắp thêm lớp chăn bông trắng cho những nụ hoa đang co ro trong vườn
Teddy vươn đôi bàn tay ra định bắt lấy bạn rồng nhỏ, nhưng chỉ cần chạm nhẹ, bạn ấy đã tan biến vào không trung. Mũi của Teddy hơi đỏ lên vì lạnh, nhưng trong lòng gấu nhỏ thấy ấm áp lạ kỳ. Hai bạn cứ đứng đó, vừa xuýt xoa đôi bàn tay, vừa cười khúc khích với những chú rồng trắng tinh nghịch
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng vàng làm bầu trời trở nên trong vắt. Những chú rồng trắng cũng đã bay đi, nhường chỗ cho ngày mới tươi sáng. Teddy nhìn lên những đám mây xa tít tắp rồi thầm nghĩ: "Chắc các bạn rồng đã bay về với mây để nghỉ ngơi rồi"