Gió chiều thổi xào xạc ngoài ban công, thám tử Bống nhón chân đi tìm Mimi qua những bóng lá đan xen và tiếng chuông leng keng bí ẩn
"Thám tử Bống đây!" Bống khẽ đẩy cánh cửa kính, bước ra ban công ngập tràn gió chiều thổi lao xao. Em nhón đôi chân nhỏ, cẩn thận treo những chiếc quần áo búp bê sắc màu lên sợi dây phơi. Bỗng một làn gió nghịch ngợm thổi qua làm chiếc chuông vàng của Mimi kêu "leng keng" thật khẽ lẫn trong tiếng lá xào xạc. Bống quay lại nhưng chẳng thấy bóng dáng Mimi đâu, chỉ thấy những cái bóng lá đang nhảy múa trên sàn gạch.
Bống khom người quan sát bệ lan can và chợt thấy những vệt chân tròn xíu còn vương chút bụi đất từ chậu cây. Làn gió chiều thổi qua làm những mầm cây nhỏ rung rinh như đang vẫy gọi thám tử nhỏ đi tới khám phá. Bống tin chắc rằng Mimi vừa mới nhảy qua đây để tìm một chỗ trốn thật là "bí mật" "Hừm, dấu chân dẫn về phía chậu cây sứ già cỗi kia rồi!" Bống mỉm cười, lòng đầy phấn khởi.
Bống rón rén lại gần chiếc giỏ nhựa đựng kẹp áo, nơi có thứ gì đó màu trắng kem đang thấp thoáng sau lớp vải. Bống hồi hộp nín thở, khẽ vén chiếc khăn che lên nhưng hóa ra chỉ là một cuộn len nằm im lìm từ bao giờ. "Ồ, không phải Mimi rồi!" Bống hơi ngẩn ngơ một chút vì thám tử nhỏ đã có chút nhầm lẫn. Nhưng không sao cả, thám tử giỏi là người không bao giờ bỏ cuộc khi chưa tìm thấy Mimi thân thiết.
Phía sau chậu cây sứ già cỗi, một chiếc lá to bản màu xanh mướt bỗng rung rinh lao xao lạ lùng. Kìa, một cái đuôi trắng kem có đốm cam đang ngoe nguẩy, ngoe nguẩy thật tinh nghịch dưới bóng râm mát rượi. Bống nhón chân đi thật êm, rồi bất ngờ vén những tán lá sang một bên với nụ cười rạng rỡ trên môi. "Ú òa! Thấy rồi nhé, Mimi đang nằm cuộn tròn phơi nắng ở đây này!" Bống reo lên vui sướng.
Mimi ngước đôi mắt xanh lá tròn xoe nhìn Bống, rồi dụi đầu vào tay em nũng nịu kêu "Meo meo" thật nhỏ. Bống ôm chặt Mimi vào lòng, hít hà mùi lá xanh ngai ngái vương trên bộ lông mịn màng của bạn mèo nhỏ. Tiếng "grừ grừ" vang lên đều đặn, nghe ấm áp giữa hơi mát rượi của sàn gạch gốm ban công chiều muộn.