Câu chuyện về Sóc Bông và hành trình chia sẻ món quà ngọt ngào với bạn Thỏ Trắng.
Dưới gốc cây sồi già, Sóc Bông reo lên đầy thích thú: - Ôi, nhiều dâu tây đỏ mọng quá! Sóc Bông cẩn thận hái từng quả dâu chín mọng vào chiếc rổ tre nhỏ xíu.
Sóc Bông gặp Thỏ Trắng đang ngồi một mình bên bờ suối vắng. Sóc Bông hỏi khẽ: - Chào Thỏ Trắng! Sao bạn lại ngồi đây một mình thế? Thỏ Trắng ngước đôi mắt buồn bã, khẽ đáp: - Tớ đang thấy hơi buồn vì chưa tìm được gì ăn sáng cả.
Sóc Bông mỉm cười rạng rỡ, đưa rổ dâu đỏ mọng ra phía trước: - Đừng buồn nữa! Tớ có nhiều dâu tây lắm, mời Thỏ Trắng ăn cùng tớ nhé! Thỏ Trắng ngạc nhiên mở to mắt rồi reo lên vui sướng: - Ôi, cảm ơn Sóc Bông tốt bụng nhiều lắm!
Cả hai bạn cùng ngồi trên thảm cỏ xanh mướt, vừa ăn dâu tây vừa trò chuyện tíu tít. Sóc Bông bảo: - Dâu tây ngọt quá Thỏ nhỉ! Thỏ Trắng vừa nhai vừa gật gù mãn nguyện: - Ngon tuyệt! Có bạn ăn cùng lại càng thấy ngon hơn nhiều!
Nắng vàng nhảy nhót trên đôi tai dài của Thỏ và cái đuôi xù của Sóc. Sóc Bông nắm tay Thỏ Trắng reo lên: - Ngày hôm nay thật là tuyệt vời! Chia sẻ món quà nhỏ đã mang lại một niềm vui thật lớn cho cả hai bạn.